Home » Life skills » Tản mạn về “Ngày xưa có một con bò”

Tản mạn về “Ngày xưa có một con bò”

“One upon a cow …” “Ngày xưa có một con bò…”

Thoáng nghe như tiêu đề của một cuốn ngụ ngôn dành cho trẻ nhỏ nhưng cái dấu ba chấm sau con bò  cứ lấp lửng khiến tôi vô cùng tò mò…

Camilo Cruz, tác giả của cuốn sách, bằng cách hành văn giản dị đã lật tẩy vô vàn những lý lẽ bao biện cho những thất bại trong cuộc sống, những thứ được ông dí dỏm gắn cho cái tên là những “con bò” .

Con bò tượng trưng cho mọi lý lẽ biện bạch, mọi thói quen, hay sự bào chữa vốn khiến cho chúng ta không thể sống một cuộc đời trọn vẹn.

Ông đã đưa ra ánh sáng từng con bò với những dẫn chứng chặt chẽ, thuyết phục. Đôi khi ông khiến người đọc phải bật cười vì thấy bóng dáng mình trong những câu chuyện rất gần gũi, đời thường. Lâu nay, chúng ta vẫn “nâng niu”, “nuôi dưỡng” rất nhiều bò, chúng có vẻ như là những lá chắn an toàn, che đậy cho những sai lầm, những thất bại của bản thân…

Xin lỗi hôm nay tôi đến muộn, đường với sá, ngày nào cũng tắc, chán kinh! 

Dù biết chắc chắn việc đi sớm hơn 15 phút sẽ giúp ta không bị muộn nhưng lâu nay những lý lẽ bao biện cho việc đi muộn đã trở nên quen thuộc đến mức đi vào tiềm thức khiến chúng ta vô tình chấp nhận thực trạng và không nghĩ mình cần phải sửa đổi gì nữa.

Tôi quá bận, tôi không có thời gian dành cho bản thân…

Ước gì ngày dài hơn, tôi sẽ chơi với con, sẽ đọc chuyện cho nó trước khi đi ngủ…

Những lời biện hộ kiểu này chính là những con bò làm chúng ta luôn trì trệ. Chúng không giúp ta giải quyết được vấn đề khó khăn mà chúng ta chỉ đang cố né tránh bằng cách vẽ nên những cái cớ êm tai. Và thế là cuộc sống vẫn như cũ…

Rồi cũng đến lúc bạn sẽ nhận ra rằng mình đã mất quyền làm chủ thời gian và cuộc sống của chính mình.

Sau khi đọc đến đoạn này, tôi đã thử sắp xếp mỗi ngày bỏ ra 15 phút tập thể dục, buổi tối sau khi ăn cơm xong, tôi quẳng điện thoại đi và dành thời gian chơi với con. Tôi bỗng nhận ra, tôi thậm chí có thể bỏ ra nhiều thời gian cho bản thân và cho gia đình hơn tôi tưởng. 🙂

「change your mind, change your life」の画像検索結果

Tôi cho rằng nhận lấy 100 phần trăm trách nhiệm cho sự thành công của chính mình là một trong những thách thức lớn nhất mà chúng ta ai cũng phải đối mặt. Điều tuyệt vời là một khi đã nhận lấy trách nhiệm về phần mình, bạn không còn phải sống trong sự ray rứt triền miên rằng các thất bại và những nỗi bất hạnh của mình là do lỗi lầm của kẻ khác.

Đúng thế, cái lợi lớn nhất khi nhận lấy 100% trách nhiệm về mình là mình không còn phải sống trong sự ray rứt, bất mãn, trách móc triền miên.

Thử nghĩ xem, hàng ngày trên các mạng xã hội hay trong các mục tâm sự trên các báo mạng vẫn nhan nhản các mẩu chuyện về “chồng người ta”, hay “kẻ thứ 3” …Trong các câu chuyện, đa số kêu khổ với hoàn cảnh hiện tại của mình và nguyên nhân là do chồng không quan tâm, chồng chán cơm thèm phở…

Hay bạn chắc cũng từng như tôi, đôi khi thấy chán công việc hiện tại, đổ lỗi cho công ty không cho mình làm những công việc nhiều thử thách, nhiều sáng tạo hơn…

Vì lỗi toàn do người khác gây ra nên bản thân chúng ta không nhận ra chúng ta cần phải thay đổi. Đáng tiếc, chúng ta cũng khó có thể thay đổi được người khác hay tác động làm thay đổi ngoại cảnh cho nên kết quả là mọi thứ vẫn cứ vậy vậy thôi nếu không muốn nói trắng ra là ngày càng tồi tệ thêm.

Trách móc, đổ lỗi không những không giúp tình hình tốt đẹp lên mà trái lại càng khiến bản thân mệt mỏi, chán nản và nhìn đâu cũng thấy  tối tăm, bế tắc…

Nếu muốn cải thiện tình hình, muốn cuộc sống tốt đẹp hơn, muốn thành công mỉm cười thì không có cách nào khác, chúng ta phải lôi “con bò” này ra ánh sáng, giết nó đi để nó thôi ngụy biện! Suy nghĩ tích cực, không ngừng cải thiện bản thân là cách tốt nhất để giải quyết mọi vấn đề!

Thay vì đợi chồng quan tâm và yêu chiều mình thì mình hãy tự yêu bản thân, tự quan tâm đến mình trước.

Thay vì chờ công ty giao cho mình những công việc thú vị thì mình tự cố gắng trau dồi kiến thức, tự mình làm cho công việc của mình thú vị hơn bằng những cách làm khác nhau.

Những việc đó chả có ích cho bản thân hơn sao?

Camilo Cruz cho biết:

Không phải mọi con bò đều rống lên inh ỏi để ta nhận biết chúng, và nhiều con trong số đó cứ âm thầm có mặt mà không ai hay.

Quả thật vậy, có những điều tôi đã không nghĩ chúng là “những con bò” cho đến khi đọc quyển sách này.

Có những con ẩn sau những câu thành ngữ quen thuộc như “Làm ơn mắc oán“, “Một nghề cho chín còn hơn chín nghề“…, thậm chí còn có những con nấp sau những câu truyền miệng hết sức “nguy hiểm” như: “Chẳng thà mình không nói để người ta tưởng mình ngu. Còn hơn là mở miệng ra để người ta không còn nghi ngờ gì nữa.” …

Nếu tin là đúng thì chúng ta không nên giúp đỡ ai vì sẽ mang vạ vào thân ư? Nếu không thử nhiều việc khác nhau sao ta phát hiện hết năng lực của bản thân? Các triệu phú, tỉ phú giỏi nhiều thứ chứ đâu chỉ 1 nghề đúng không? Sợ người khác chê ngu thì không dám bày tỏ ý kiến nữa, như vậy có giúp ích được gì cho bản thân không?

Có lẽ con bò có tên “niềm tin sai lầm” là con im lặng nhất chăng? Này nhé:

Tôi không có năng khiếu nghệ thuật. Hát ư? tôi chịu thôi…

Tôi ăn nói kém lắm, chắc tôi không bán được hàng đâu…

Làm MC á, chắc tôi sẽ ngất trên sân khấu mất…

Con bò này làm ta tin tuyệt đối rằng ta không thể làm được dù rằng thậm chí ta còn chưa thử bao giờ.

Một sự thật không thể phủ nhận rằng ngày nay ca sĩ, doanh nhân nhiều nhan nhản. Lý do là do thực phẩm chúng ta ăn ngon hơn, không khí chúng ta thở sạch hơn xưa? 😀

Đùa thôi, tôi nghĩ rèn luyện là yếu tố để thành công chứ không phải năng khiếu!

Kết luận lại thì tôi thích quyển sách này! Nó giúp tôi suy nghĩ tích cực hơn và nhìn thấy nhiều điều có thể và nên cải thiện hơn. 

「believe in yourself」の画像検索結果